• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase

CÔNG HÀM CỦA CỘNG HOÀ INDONESIA VỀ ĐƯỜNG LƯỠI BÒ CỦA TRUNG QUỐC

Ngày 8 tháng 7 năm 2010, Phái đoàn thường trực của nước Cộng hoà Indonesia tại Liên hợp quốc đã gửi công hàm số 480/POL-703/VII/10 cho Tổng thư ký Liên hợp quốc để phản đối tấm  bản đồ yêu sách hình chữ U (hay còn gọi là đường đứt khúc 9 đoạn) kèm theo Công hàm số CML/17/2009 ngày 7 tháng 5 năm 2009 của Phái đoàn thường trực của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, trong đó mô tả cái gọi là “chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc đối với các đảo trên biển Đông và các vùng nước kế cận, các quyền chủ quyền cũng như quyền tài phán của nước này đối với các vùng nước liên quan cũng như vùng đáy biển và vùng đất dưới đáy biển.

I. Nội dung cơ bản Công hàm của Phái đoàn thường trực Indonesia :

Trong Công hàm của mình, Phái đoàn thường trực của nước Cộng hoà Indonesia tại Liên hợp quốc nêu lên một số nội dung chính sau đây :

“1. Indonesia không phải là một quốc gia yêu sách trong cuộc tranh chấp chủ quyển ở Biển Đông, và với vị thế đó, Indonesia đã đóng một vai trò trung lập nhưng cũng rất tích cực trong việc xác định các biện pháp tạo dựng lòng tin giữa các quốc gia yêu sách và tạo ra một bầu không khí hoà bình thông qua một loạt các hội thảo về Biển Đông kể từ năm 1990. Nỗ lực này cuối cùng đã mở đường cho việc thông qua “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Nam Trung Hoa (biển Đông) vào năm 2002;

2. Indonesia cũng theo dõi sát sao cuộc tranh luận về tấm bản đồ trên - vốn được nhắc đến với cái gọi là “bản đồ đường chín đoạn”. Cho đến nay vẫn chưa có được một sự giải thích rõ ràng nào về cơ sở pháp lý, phương pháp vẽ bản đồ, cũng như quy chế của “đường chín đoạn” đó. Dường như những đường đứt đoạn  đó có thể là các vùng biển của các đảo nhỏ đang bị tranh chấp ở biển Nam Trung Hoa (biển Đông). Bất kể chủ sở hữu của các đảo đó là ai, Indonesia cũng mong muốn nhân cơ hội này đề cập tới quan điểm của Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa về các vấn đề liên quan đến vùng biển của các đảo nhỏ và đảo đá được thể hiện thông qua các tuyên bố sau:

a. Tuyên bố của Trưởng đoàn nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, Ngài Đại sứ Chen Jinghua, tại Phiên họp thứ 15 của Cơ quan quyền lực đáy đại dương (ISBA) ở Kingston, Jamaica vào tháng 6 năm 2009 nhấn mạnh rằng “Yêu sách vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa từ các đảo đá […] là điểm cơ bản liên quan đến các nguyên tắc quan trọng của Công ước và lợi ích tổng thể của cộng đồng quốc tế”. Ngài Đại sứ tiếp tục với việc viện dẫn tuyên bố của Đại sứ Arvid Prado của Malta rằng “nếu quyền tài phán 200 hải lý có thể được dựa trên cơ sở quyền sở hữu các đảo rất nhỏ, không người sinh sống và xa xôi thì hiệu quả của việc quản lý quốc tế đối với vùng biển nằm ngoài quyền tài phán quốc gia sẽ bị tổn hại nặng nề”.

b. Tuyên bố của đoàn Trung Quốc tại Cuộc họp thứ 19 của các Quốc gia thành viên của Công ước luật biển (SPLOS) được tổ chức tại New York từ ngày 22 - 26 tháng 6 năm 2009, nhắc lại rằng “theo Điều 121 Công ước luật biển, các đảo đá không thích hợp cho con người đến ở hoặc không có đời sống kinh tế riêng sẽ không có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa.”

3. Áp dụng tuyên bố nói trên của các đại diện nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa vào tình hình ở biển Nam Trung Hoa (biển Đông), thì những đảo xa xôi hay rất nhỏ ở biển Đông không có quyền được có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa. Việc cho phép sử dụng các đảo đá, đá ngầm và đảo san hô không người ở, tách biệt với  lục địa và nằm giữa biển khơi làm điểm cơ sở để hình thành không gian biển là vi phạm các nguyên tắc cơ bản của Công ước luật biển và xâm phạm đến các lợi ích chính đáng của cộng đồng quốc tế.

4. Do vậy, dựa vào những tuyên bố trên, cái gọi là “bản đồ đường đứt đoạn” được kèm theo Công hàm Số: CML/17/2009 ngày 7 tháng 5 năm 2009 nói trên rõ ràng thiếu cơ sở pháp lý quốc tế và đi ngược lại các quy định của của Công ước luật biển 1982 của Liên hợp quốc.”

Phái Đoàn Thường trực của nước Cộng hoà Indonesia yêu cầu phổ biến Công hàm nói trên tới tất cả các thành viên của Ủy ban về Ranh giới Thềm Lục địa (CLCS) và tất cả Quốc gia thành viên của Công ước luật biển của Liên hợp quốc cũng như tất cả các thành viên của Liên Hợp Quốc.

II. Nhận xét về nội dung Công hàm của Phái đoàn thường trực Indonesia tại Liên hợp quốc :

1. Qua Công hàm nói trên, Phái đoàn thường trực Indonesia tại Liên hợp quốc giúp làm sáng tỏ một số điểm quan trọng :

i/ Trung Quốc không có cơ sở pháp lý để giải thích, phương pháp vẽ bản đồ và cơ sở pháp lý của đường yêu sách chữ U (hay còn gọi là đường đứt khúc 9 đoạn) được thể hiện trong tấm bản đồ kèm theo Công hàm số CML/17/2009 ngày 7 tháng 5 năm 2009 của Phái đoàn thường trực của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa tại Liên hợp quốc.

ii/ Luật biển quốc tế không cho phép Trung Quốc sử dụng các đảo đá, đá ngầm và đảo san hô không người ở, tách biệt với  lục địa và nằm giữa biển Đông làm điểm cơ sở để yêu sách các vùng biển như vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Bởi vì làm như vậy là :

- Vi phạm những nguyên tắc của Công ước luật biển 1982 của Liên hợp quốc, cụ thể là điều 121 của Công ước, trong đó quy định “các đảo đá không thích hợp cho con người đến ở hoặc không có đời sống kinh tế riêng sẽ không có vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa.”

- Trái ngược với tuyên bố của đại diện nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa tại Phiên họp thứ 15 của Cơ quan quyền lực đáy đại dương (ISBA) ở Kingston, Jamaica vào tháng 6 năm 2009 và tại Cuộc họp thứ 19 của các Quốc gia thành viên của Công ước luật biển (SPLOS) được tổ chức tại New York từ ngày 22 - 26 tháng 6 năm 2009 là không thể lấy các đảo đá, đá ngầm và đảo san hô không người ở, tách biệt với  lục địa và nằm giữa biển khơi làm điểm cơ sở để yêu sách thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế.

- Xâm phạm những lợi ích chính đáng của cộng đồng quốc tế nói chung và của các nước trong khu vực nói riêng.

iii/ Vì các lý do trên, Phái đoàn thường trực của Indonesia tại Liên hợp quốc kết luận rằng bản đồ đường đứt khúc 9 đoạn trong Công hàm ngày 7 tháng 5 năm 2009 của Phái đoàn thường trực của Trung Quốc tại Liên hợp quốc là hoàn toàn không có căn cứ pháp lý quốc tế và đi ngược lại với các quy định của Công ước luật biển 1982.

2. Từ năm 2000, Ông Hasjim Djalal, một nhà ngoại giao cao cấp của Indonesia, cựu Tổng giám đốc Viện Nghiên cứu và phát triển (RDA), cựu Đại sứ Indonesia tại Đức đã từng cho rằng : “Không có một định nghĩa nào cho đường đứt đoạn này, cũng không có toạ độ chính xác của đường này. Do đó, giá trị pháp lý và vị trí chính xác của đường này là không rõ ràng”.[1]

3. Công hàm của Phái đoàn thường trực Indonesia tại Liên hợp quốc phản ánh quan điểm tương đối thống nhất của các nước và các học giả trên thế giới, đó là : xét theo luật pháp quốc tế hiện đại cũng như luật pháp quốc tế cổ điển, yêu sách “đường đứt khúc 9 đoạn” trên Biển Đông hoàn toàn không có cơ sở khoa học và không có giá trị pháp lý quốc tế.

4. Công hàm nói trên của Indonesia có một ý nghĩa quan trọng đối với việc giữ gìn hòa bình và ổn định trên Biển Đông. Công hàm đó phản ánh tinh thần chung của các nước trong và ngoài khu vực là : Trung Quốc cần từ bỏ yêu sách đường đứt khúc 9 đoạn, từ bỏ những yêu sách chủ quyền hết sức vô lý của họ ở biển Đông. Đó là chìa khoá để mang lại hoà bình, ổn định cho biển Đông. Đó cũng là mong muốn của không chỉ các nước có tranh chấp trong biển Đông mà còn của cả các nước khác trong và ngoài khu vực.

 

[1] Djalal, H. South China Sea Island Disputes. The Raffles Bulletin of Zoology, Supplement No.8 (The Biodiversity of the South China Sea (2000) trang 9-11.

 

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Switch mode views: